khaocoviet
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
Affiliates
free forum

Đăng Nhập

Quên mật khẩu


Văn hóa Ngưỡng Thiều (văn hóa đá mới Trung Quốc)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Văn hóa Ngưỡng Thiều (văn hóa đá mới Trung Quốc)

Bài gửi by diepkhaoco52 on Wed Jun 26, 2013 9:30 pm

Thời đại đồ đá mới ở Trung Quốc thực sự bắt đầu vào khoảng 12,000 năm cách ngày nay với sự phát hiện hàng loạt nền văn hóa tiêu biểu đại diện cho mỗi thời kỳ. Đặc biệt, ở vào hậu kỳ đồ đá mới của Trung Quốc với sự xuất hiện một nền văn hóa tiêu biểu có sức lan tỏa và ảnh hưởng nhiều đến cội nguồn của văn hóa Trung Quốc – đó chính là văn hóa Ngưỡng Thiều. Văn hóa Ngưỡng Thiều với đỉnh cao phát triển của nó đồng thời là một truyền thống riêng biệt để nhận diện “Truyền thống gốm màu” . Qua gần 100 năm phát hiện và nghiên cứu (1921 – 2012) văn hóa Ngưỡng Thiều đã không còn là sự tự hào của người Trung Quốc mà đã trở thành một nền văn hóa tiêu biểu của thế giới thời hậu kỳ đá mới. Qua nghiên cứu nền văn hóa này thì nhiều vấn đề về nông nghiệp và đời sống của cư dân tiền sử của Trung Quốc giai đoạn này đã được khơi gợi tạo nền tảng cho việc nghiên cứu. Cho đến nay vấn đề này hầu hết đã được giải quyết bởi các nhà khảo cổ học. Đặc biệt là đội ngũ khảo cổ học Trung Quốc. Như vậy, văn hóa Ngưỡng Thiều là đề tài đáng quan tâm đến khảo cổ học Việt Nam. Một số ý kiến cho rằng cư dân Hòa Bình đã có sự ảnh hưởng đến văn hóa Ngưỡng Thiều và văn hóa Ngưỡng Thiều cũng tác động bằng sự lan tỏa văn hóa đến nhiều vùng của khu vực Đông Nam Á.
[b style="mso-bidi-font-weight: normal;"]Qúa trình phát hiện và nghiên cứu văn hóa Ngưỡng Thiều :[/b]
Trong thời gian cuối của thời kỳ đồ đá mới, ở vùng cao nguyên hoàng thổ của vùng thượng lưu sông Hoàng Hà đã được thống trị bởi một nền văn hóa được gọi là văn hóa Ngưỡng Thiều. Thuật ngữ này được sử dụng bởi Andersson một nhà địa chất học người Thụy Điển vào năm 1921 trong quá trình tìm kiếm các hóa thạch động vật cổ và di cốt cổ đại thì ông đã tình cờ phát hiện ra các di chỉ thời tiền sử đầu tiên tại ngôi làng Ngưỡng Thiều Mien-ch'ih, Hồ Nam. Sau khi tiến hành điều tra và khai quật ngôi làng này thì ông đã lấy tên gọi của làng Ngưỡng Thiều để đặt tên cho nền văn hóa hậu kỳ đá mới của khu vực này, một nền văn hóa giàu bản sắc có đặc trưng là đồ gốm sơn đỏ. Sau đó, ông tiếp tục khám phá các địa điểm khá gần đó và đã nhận thức được nhiều mối quan hệ tương thích giữa các địa điểm đó, tuy nhiên, ở đây các tầng văn hóa phát triển có sự chồng chéo lên nhau đặc biệt là sự đan xen giữa hai nền văn hóa Ngưỡng Thiều – với truyền thống là gốm sơn đỏ và văn hóa Long Sơn – với truyền thống là gốm đen. Các nền văn hóa xảy ra ở đây dưới dạng hỗn hợp, và đồ gốm sơn chỉ là một yếu tố nhỏ trong giải quyết sự mở rộng này. Sau khi Andersson phát hiện ra nền văn hóa này thì các nhà khảo cổ học Trung Quốc tiếp tục điều tra nghiên cứu, tuy nhiên tên gọi của nó vẫn được sử dụng bởi hầu hết các nhà khảo cổ học Trung Quốc có nghĩa là một cái gì đó khác nhau từ ban đầu cho nó bằng cách Andersson đã gọi tên. Ngày nay nó là viết tắt của một nền văn hóa thuộc thời đại sơ sử của Trung Quốc ở vùng thượng lưu sông Hoàng Hà đặc trưng tiêu biểu của gốm đỏ. Các ngành công nghiệp gốm sứ rõ ràng là một sản phẩm của cao nguyên hoàng thổ. Các thợ gốm cổ đã lấy được nguồn đất sét đỏ từ vùng cao nguyên này, trong quá trình nghiên cứu đã phát hiện được khá nhiều đất nung đỏ, nơi nó có thể được tìm thấy rất nhiều. Đồ gốm đã bị sa thải hoặc bỏ đi trong một lò nung gần đó, hầu như tất cả những đồ bỏ đi đã bị oxi hóa rất nhiều do điều kiện không khí. Do thiếu nguồn cung cấp nước dồi dào, phương pháp hấp thu trong đó giới thiệu nước vào lò nung nóng để sản xuất một loại màu sắc xám đã được hầu như không thực hành. Do đó, đồ gốm Ngưỡng Thiều chủ yếu là màu đỏ. Bên cạnh đó, hình dạng của đồ màu đỏ dường như đã được tạo điều kiện cho việc sử dụng của người dân sống trong các khu định cư trên vùng cao nguyên hoàng thổ. Nguồn cung cấp nước chính của họ là sông suối, mà chỉ có thể đạt được, trong nhiều trường hợp, dặm chân hẹp, con đường quanh co xuống các bức tường của khe núi.Do đó, cư dân Ngưỡng Thiều sản xuất gốm với các khe hở lớn để sử dụng trong nhà, các bình lọ cổ hẹp và miệng rộng cho phù hợp với các hoạt động ngoài trời. Chủ yếu là cung cấp với hai tay cầm, một ngày mỗi bên của bình gốm, và không thường xuyên vòng và chỉ ở phía dưới để tạo điều kiện thuận lợi cho việc lấy nước từ sông và mang nó lên các con đường quanh co vào trong làng. Một phần nhỏ của đồ gốm được trang trí với hình tượng bức tranh, và nghệ thuật đạt đến một giai đoạn cao của sự hoàn hảo và giàu tính vẻ đẹp thẩm mỹ, đặc biệt là trong trường hợp của những chậu được sử dụng giống như đồ gỗ sử dụng trong tang lễ. Do đó ta có thể phân biệt được dễ dàng với văn hóa Long Sơn đương đại cùng với nó là văn hóa Hồng Sơn – nền văn hóa mà phát triển trên vùng ngập lụt ở phía đông. Văn hóa Ngưỡng Thiều có sự phân bố rộng rãi. Nhiều địa điểm tiêu biểu đã được khai quật ở phần phía đông của Chinghai, Kansu, Shensi và Shansi, cũng như ở phía tây bắc tỉnh Hồ Nam trên một phần cao hơn của đồng bằng ngập lũ. Điều kiện hiện tại không cho phép một cuộc khảo sát chi tiết cho tất cả các địa điểm quan trọng hơn, nhưng nó có thể là đáng giá để mô tả sự phát triển của nó một thời gian ngắn thông qua các giai đoạn phát triển của văn hóa Ngưỡng Thiều đã được nhìn nhận qua nghiên cứu địa tầng và các mô hình phát triển của nó.
[b style="mso-bidi-font-weight: normal;"]Tiến trình phát triển qua các giai đoạn của văn hóa Ngưỡng Thiều :[/b]
[b style="mso-bidi-font-weight: normal;"]Giai đoạn phát triển sớm của văn hóa Ngưỡng Thiều:[/b]
Giai đoạn sớm của văn hóa Ngưỡng Thiều có thể được biểu hiện rất rõ nét qua tầng sớm của lớp văn hóa của di chỉ Hou-Kang, được khai quật bởi Liang Ssu-yung ở tại địa điểm nổi tiếng An Huy của Hà Nam. Ở di chỉ Hou-kang tồn tại 3 tầng văn hóa, tầng thấp nhất thuộc lớp sớm của văn hóa Ngưỡng Thiều, lớp giữa thuộc giai đoạn phát triển của văn hóa Long Sơn và tầng văn hóa trên là văn hóa Hồng Sơn. Tầng cuối cùng cao nhất là khởi đầu của triều đại Thương đây là triều đại bắt đầu của lịch sử Trung Quốc. Sự tồn tại song song giữa văn hóa Ngưỡng Thiều và văn hóa Long Sơn ở đây cho thấy phức hợp tồn tại đan xen của nó và cũng là tình hình phổ biến của các di chỉ của Hà Nam. Làng Ngưỡng Thiều có đặc trưng khá cơ bản là một trong những nghĩa địa. Về mặt địa tầng có thể nhận thấy có mối quan hệ giữa hai nền văn hóa Ngưỡng Thiều và Long Sơn trên bình diện xem xét và nghiên cứu di vật. Điều này càng được khẳng định qua việc tiếp tục khai quật các di chỉ khác như Hou-chia- Chiang, T’ung-lo-chai và Ta-lai-tien trong sự mở rộng của nó. Để nhận diện giai đoạn sớm của văn hóa Ngưỡng Thiều sẽ là đơn giản hơn khi chứng minh nó hơn là đi xem xét giai đoạn Ngưỡng Thiều điển hình như cụ thể là di chỉ làng Ngưỡng Thiều nơi đầu tiên phát hiện ra văn hóa này và một số địa điểm khác. Ở một số địa điểm thuộc giai đoạn sớm của Ngưỡng Thiều ta có thể thấy được có sự phát hiện một số lỗ hình tròn hoặc hình chữ nhật cùng với những dấu vết sàn nhà cùng với một số tường nhà còn để lại có dấu vết màu đỏ của việc nung đất làm tường. Đây có thể là cấu trúc bố cục của nhà ở ban đầu của văn hóa Ngưỡng Thiều cũng là nền tảng cho việc phát triển cấu trúc nhà ở thuộc giai đoạn tiếp theo. Đồ gốm chủ yếu của giai đoạn này là gốm đỏ nhạt với những mảnh vỡ đồ gốm còn để lại có xương gốm thô và xám. Trước đó đồ gốm đã được làm với xương gốm khá trơn và bóng láng, một số gốm ở đây được trang trí với hoa văn hình học khắc chạm nhiều nét trên thân gốm với kỹ thuật chải hoặc khắc vạch. Những mảnh vỡ còn cho thấy miệng gốm có màu đỏ hoặc nâu xám đỏ. Loại hình điển hình của đồ gốm giai đoạn này là bát miệng tròn với miệng rộng, miệng gốm xuất hiện miệng hình chiếc nhẫn, bình có chân đế…Ta có thể nhận diện giữa gốm của giai đoạn sớm với gốm của giai đoạn thứ hai của văn hóa Ngưỡng Thiều. Gốm của giai đoạn sớm không được chú ý đến cách trang trí hoa văn hơn là ở giai đoạn hai, gốm có loại hình đơn giản cách bố cục cũng thô hơn, không có sự linh hoạt. Tuy nhiên, đây có thể là bước khởi đầu cho sự phát triển mạnh của kỹ thuật làm đồ gốm của văn hóa Ngưỡng Thiều ở giai đoạn điển hình.
[b style="mso-bidi-font-weight: normal;"]Giai đoạn phát triển điển hình của văn hóa Ngưỡng Thiều:[/b]
Có thể nói ở giai đoạn phát triển điển hình của văn hóa Ngưỡng Thiều thì có rất nhiều địa điểm quan trọng ở vùng thượng lưu của cao nguyên hoàng thổ. Những di chỉ tiêu biểu là Làng Ngưỡng Thiều ở Hà Nam, Làng Panpo ở Thiểm Tây ,Sơn Tây, Cam Túc. Nhưng quan trọng nhất đó là di chỉ Làng Panpo ở Thiểm Tây đã được các nhà khoa học thuộc Viện hàn lâm khoa học Trung Quốc khai quật vào năm 1963 và 1955. Địa điểm này nằm ở vùng cao nguyên hoàng thổ cách khoảng 9 mét so với mực nước biển về phía Đông của Ch’an-ho được bao phủ bởi một diện tích khá rộng 20,000 mét. Tầng văn hóa với lớp đất dày khoảng 3 mét. Điều này cho thấy làng cổ này đã được cư dân chiếm dụng hết sức lâu dài bởi vị trí thuận lợi của nó. Mặc dù trong kiến trúc ở một số tầng có sự khác biệt tuy nhiên cấu trúc nhà ở của giai đoạn này vẫn được các nhà khoa học nghiên cứu sâu và phục dựng lại. Sau hai đợt khai quật cho thấy cư dân ở làng Pan Po này đã bước vào giai đoạn phát triển kinh tế xã hội khá ổn định qua sự phân bố chặt chẽ trong các cấu trúc như nhà ở, kênh mương, bếp lò, khu mộ táng và nhà cộng đồng. Cấu trúc nhà ở đây khá đa dạng gồm nhiều loại hình như là cấu trúc tròn, cấu trúc vuông và dạng nhà dài hình chữ nhật. Nhà vòng tròn có sự phổ biến hơn trong sử dụng của cư dân ở giai đoạn này. Ở lớp văn hóa phía dưới nhà ở được xây dựng với cấu trúc khá đơn giản với một bếp lửa bằng phẳng, sàn thấp và mịn hơn so với giai đoạn Ngưỡng Thiều sớm. Do đây là địa điểm cư trú lâu dài của cư dân nên khi tiến hành xây dựng nhà mới họ đã sử dụng nền đất của nhà cũ đển tiếp tục xây dựng. Có một trường hợp cho thấy có 1 ngôi nhà chồng chéo lên 5 nền đất nên móng nhà khá cao, đặc biệt chứng tỏ được nhà ở giai đoạn này tiến bộ hơn rất nhiều so với giai đoạn sớm. Những nhà mái tròn ở lớp văn hóa trên thuộc giai đoạn này còn được bảo quản khá tốt. Hầu hết những nhà này được xây dựng trên nền đất chắc chắn, đường kính tròn với diện tích đường kính khoảng 5 mét, xung quanh bức tường cao 22 đến 38 cm và có độ dày từ 0.5 đến 1 mét được dựng lên theo chiều dọc hoặc với các đường giao nhau giữa các bức tường và sàn nhà. Sàn của nền nhà và bức tường có một lớp chất kết dính giữa đất làm tường nhà, đôi khi có màu trắng hoặc đôi khi có màu đen, bên ngoài được bao phủ bằng lớp đất màu xám bình thường. Bên ngoài và bên trong bức tường những cột gỗ được dựng lên để làm cột đỡ giữ cho mái nhà khỏi đổ. Các nhà tròn được sắp xếp như kiểu mô hình bầu dục, các phòng tròn được bố trí theo vị trí mà họ đã chọn, còn khu vực bếp được đặt ở phần còn lại của ngôi nhà. Bếp được đánh dấu bằng các lỗ cột, mỗi bên của bếp lò có 3 lỗ với một số lỗ nhỏ có hình dạng bất thường ở giữa chúng. Tầng bên trong hai phân vùng này cao hơn phòng còn lại của phòng và dẫn đến hiên nhà và hướng ra nhà công cộng là hướng nam. Cấu trúc của ngôi nhà cũng khá đa dạng, trước khi xây mái nhà họ sử dụng các dầm gỗ chắn ngang qua tạo độ cứng chắc giữ vững phần mái nhà. Trần nhà được lót bằng các tấm phên gỗ do cư dân dùng tre nứa để đan, những tấm phên này còn được dùng để chắn ngang giữa các phòng. Có nhà đôi khi có tới 3 phòng.
Đối với các cấu trúc của nhà kiểu vuông và chủ nhật chủ yếu là với các góc tròn, đã được tìm thấy bên cạnh các lỗ tròn. Tất cả ngôi nhà cùng kích thước với nhau, qua đo lường cho thấy chiều rộng là 4-5 mét hướng về phía Nam, cổng vòm tương đối rộng để dễ dàng cho việc đi lại. Bếp ăn cũng có khi được đặt ở giữa phòng. Một trong những cấu trúc hình chữ nhật lớn của kiểu nhà của người Ngưỡng Thiều rất ấn tượng. Nó đã được xây dựng trên nền tảng chuẩn bị cao khoảng 20x12,5 mét, dày khoảng 1 mét. Bề mặt tường được trát một lớp chất nhựa màu trắng được làm cứng bằng cách dùng lửa. Bên trong được làm tròn bằng một lớp đất sét màu đỏ dịu có dình rơm cũng được trộn qua lửa. Sàn nhà được lát bằng một lớp đất màu xám cứng, các bộ phần của nó hầu hết có màu đen. Thực tế các bức tường tương đối thấp, nền tảng của các bức tường chủ yếu là các lỗ tròn đã được tìm thấy, giữa các lỗ có khoảng cách khá gần nhau, các lỗ tròn đó là các cột của nhà. Các lỗ của bức tường trung bình có đường kính 20 cm, được làm bằng đất sét nung cứng và trong đó có chất liệu gỗ. Như vậy khi đặt các cột gỗ xuống làm trụ đỡ thì cư dân ở đây đã có chất làm dính trụ gỗ lại cho chắc trước khi áp tường vào cũng như lớp mái che ngôi nhà. Trong phần giữa của ngôi nhà có hai cột dựng làm nền tảng, cáo khoảng 4-5 mét, sử dụng các cột gỗ lớn để hỗ trợ mái nhà, có lỗ tròn sâu đến 1.6 mét xâm nhập sâu vào nền nhà. Những chứng cứ khai quật phát hiện được là một mảnh lớn của than có đường kính 45 cm, bằng chứng này cho thấy tòa nhà này bị phá hủy do hỏa hoạn của lửa. Một số ý kiến cho rằng dạng nhà dài cấu trúc hình vuông này được sử dụng như là một hội trường hay nhà cộng đồng với những người đã trưởng thành trong gia tộc của họ, đây cũng là nơi tổ chức những lễ hội của cư dân trong làng.
Bên cạnh những ngôi nhà, bên ngoài của ngôi làng Pan Po được bao phủ bởi hàng trăm cọc gỗ khác với những lỗ cột. Chúng được tìm thấy trong các hàng tạo thành những đường thẳng hoặc cong. Trên toàn bộ có thể thấy những cấu trúc của loại này còn sót lại được tìm thấy ở tầng văn hóa giữa và tầng văn hóa trên và có hai cách để xây dựng các hàng lỗ này. Những người ở địa vị thấp hơn chỉ đơn thuần là đào các lỗ thấp trên mặt đất và chôn không sâu lắm tại buổi lễ, đó là khoảng kích thước giống như phần còn lại của lỗ. Nó có một đáy nhọn và còn để lại tro gỗ của các cột trụ. Các lỗ ở phần trên được thực hiện tốt hơn. Chúng như một quy tắc được bao quanh bởi một vòng đất sét trắng mịn, độ dày đo khoảng 5-10 cm. Vật liệu này được thêm vào từng lớp tạo độ dày và tạo sự chặt chẽ tạo độ vững chắc cho các cột trụ. Lỗ của các trụ này thường mịn và chỉ ở phía dưới. Phần còn lại của kiến trúc cổ này được giải quyết khá nhiều thắc mắc về kiến trúc dạng nhà ở của cư dân Ngưỡng Thiều ở giai đoạn này. Bếp nấu ăn có dạng hình quả lê, bếp có đặt một lỗ ống khói để cho khói của lửa được đẩy ra ngoài. Bên trong và dưới cùng của bếp được che phủ bằng lớp đất sét mịn dày sau khi đã đun có màu hơi đỏ. Bếp thường có cấu trúc cùng loại, hoặc tròn hoặc hình quả lê. Đây là loại lò được sử dụng khá nhiều ở trong các kiểu nhà tròn. Nơi cháy chỉ đơn giản là một bề mặt phẳng chuẩn bị trên một ngọn lửa có thể được xây dựng và các bề mặt trở thành nâu đỏ hoặc xanh. Trong quá trình sử dụng bếp có thể mòn hoặc hư hỏng do đó nó thường có vài lớp trên bề mặt trát vữa ở mỗi bếp. Bếp lửa được đặt ở vị trí thấp để khỏi xảy ra cháy nhà. Trong khu tập trung của các ngôi nhà có một số hố lưu trữ được thực hiện tốt hơn. Phần lớn trong đó là túi tròn, rộng ở phía dưới và hẹp ở phía trên. Những cái nhỏ hơn là chỉ một mét sâu với đường kính trung bình.Một số hố đã được tìm thấy ở mức thấp hơn là hình chữ nhật trong hình dạng, được làm tròn ở các góc và với việc mở cửa kéo dài ở đầu trang. Di vật phát hiện được gồm nhiều mảnh gốm, xương động vật và công cụ bằng đá với nhiều loại hình đồ tạo tác. Hơn nữa, có rất nhiều hố đất sét bị cháy với các bức tường cứng và trơn tru nướng trên bề mặt sàn của khu ở. Một số tròn trong hình dạng với một đáy phẳng hoặc nhọn, trong khi những người khác chỉ đơn thuần là hình bầu dục hoặc hào kéo dài. Đây là tất cả đầy màu xám đất, tro, mảnh gốm vỡ, xương và đồ tạo tác bằngđá.
Ngoài ra còn có hai tầng tròn vào mức độ thấp hơn, khoảng 6 mét, đường kính và bao quanh với các lỗ trụ cột nhỏ. Cấu trúc hoàn chỉnh hơn 61 lỗ còn lại, với ba máng hình chữ nhật bên trong bao vây. Các máng sâu 10 cm, và bức tường của họ được ấn tượng với các thanh gỗ nhỏ và dấu vết của tro. Người ta tin rằng đây là những cơ sở của một số thùng loa cho động vật. Xương lợn, chó và cừu đã được tìm thấy xung quanh làng. Số lượng động vật được thu hồi từ các địa điểm khác khác bao gồm ngựa, bò và một số dạng của hươu.
Những kiến
​​
trúc còn lại được phát hiện tại làng Pan Po có thể được coi là cấu trúc điển hình của làng Ngưỡng Thiều ở giai đoạn giữa. Năm 1953, một địa điểm khác có cùng tính chất đã được đồng thời khai quật do Ủy ban Bảo tồn di sản văn hóa tỉnh tại Ku-chia-p'ing trong Ku-lang, Cam Túc. Các địa điểm được đặt như là thường xuyên trên vùng thượng lưu của cao nguyên hoàng thổ,  cao 30 mét so với mực nước biển. Bên cạnh đồ gốm cùng một  số đồ tạo tác bằng đá thuộc giai đoạn điển hình của văn hóa Ngưỡng Thiều, các tầng văn hóa được phát hiện sau lỗ, phạm vi nấu ăn của nhà cũng tương tự, hố lưu trữ tương tự như đã được mô tả.
Trong cuộc khai quật 1955 của làng Pan Po, phế tích của sáu lò nung cổ xưa đã được phát hiện ở phần phía Đông của làng. Bao gồm hai loại. Trước tiên, có một lò sưởi trong các hình thức của một hố túi hình cao 1,3 m và 1,9 m có đường kính ở phía dưới. Nhà mở về phía nam phục vụ làm thức ăn cho nhiên liệu và thu hồi số lượng tro lớn trong số đó được tìm thấy gần đó. Ngọn lửa đi trực tiếp đến buồng nướng thông qua một số ống khói ở tầng của nó, sàn này là cùng một lúc trần lò. Thủng các biện pháp có đường kính 15 cm và 30 cm chiều dài. Các bức tường của lò đã bật xanh trong màu sắc và vô cùng khó khăn, do đó chỉ ra rằng nhiệt độ cao đã đạt được trong đốt. Buồng trên của lò bị hư hỏng ngoài xây dựng lại.
Năm lò khác thuộc loại thứ hai, trong đó lò là một đường hầm hình trụ, được đặt gần như ngang với việc mở cửa ở phía bắc. Phòng bếp được xây dựng vào cuối của lò nung, 2.1 mét từ mở của nó. Sàn của căn phòng đường kính là 85 cm, với ống hút nhỏ dài trong phần gần tường. Chúng được kết nối với miễn phí không khí, ống dẫn và ống hút vào trong buồng nướng. Các bức tường của sau này được làm mịn với một lớp mỏng thạch cao. Một trong những lò nung bảo quản nồi nung sứ thô.
Đồ gốm ở làng Pan Po gồm ba loại đồ gốm, đồ màu đỏ, một màu đỏ thô hoặc màu xám bình gốm và một phần mềm trắng mịn. Cuối cùng, có thể là đất sét Kaolin được đại diện chỉ bằng một vài mảnh gốm. Việc đầu tiên được làm bằng đất sét cũng phổ biến, đã sa thải đồng đều cho đến khi nó trở thành màu cam hoặc màu đỏ gạch. Đôi khi các mạch có màu xám hoặc màu đen, nhưng điều này là do sự kiểm soát của lửa. Đồ thô là chỉ đơn thuần là đất sét luyện tốt với cát.
Các hình dạng được công nhận là chủ yếu là hộ gia đình, trong số các loại phổ biến trong số đó là bình miệng nhỏ với đáy nhọn, bình, và rất nhiều bát, chậu, ly, bát và min-bát. Loại hình vò có chân đế là hiếm có hiện nay. Đồ thô được sử dụng chủ yếu để nấu ăn và lưu trữ, trong khi đồ tốt dành cho sử dụng như hộp đựng và bao gồm. Sau này xứng đáng nhiều hơn một thông báo qua đi, bởi vì có ít nhất ba loại bìa. Phần lớn tàu hình cái bát, thường là các đồ màu đỏ tốt và được sử dụng làm bao bì cho các lọ lưu trữ thô. Một trong số đó vẫn còn chứa một số loại ngũ cốc đã được xác định là kê. Trong đại sảnh hình chữ nhật, một màu xám thô bình Kuan-đã được tìm thấy với một trang bìa mầu đỏ. Những phù hợp với nhau để perfetly rằng nó có vẻ có thể trang bìa đã được thực hiện cố ý cho tàu. Điều này, tuy nhiên, không phải là một đồ dùng thông thường. Loại thứ ba, một bài viết phổ biến Yangshao, là một nhóm các đĩa nhỏ, chuyển thể từ các mảnh gốm. Hai trong số đó được tìm thấy bao gồm hai bình gốmcòn lại ở vị trí ban đầu của họ một trên tường.
Đồ gốm Ngưỡng Thiều giai đoạn này sản xuất một số đối tượng khác bên cạnh các thùng chứa. Nhẫn, vòng xoắn trục chính, thức ăn viên và chân là phổ biến. Một số mảnh vỡ đồ gốm được cắt thành dao cho thu hoạch kê. Các đối tượng thú vị nhất là một nhóm các bài viết bằng phẳng, hình cầu hoặc hình vuông, màu đỏ phạt cứng dán và bị đâm hơn với pin lỗ. Vật liệu khá khó khăn như vậy mà nó có thể được sử dụng như một máy bơm hoặc cọ xát công cụ, điều này chứng tỏ xây dựng khá kỹ.
Phần lớn đồ gốm làng Pan Po được trang trí với các mô hình mà được thêm một số đường ngang từng khúc nhỏ. Từng khúc dòng tâm là phổ biến trên cổ và vai của một con tàu. Một số vòng đáy của bát được ấn tượng với giỏ hoặc mô hình. Thiết kế nhưng vật dính liền nhau được tìm thấy trên các đồ thô, trong khi các lỗ nhỏ hình tam giác và tròn được thực hiện bằng cách chích với một điểm mạnh là phổ biến trên cổ và cơ thể của đồ mầu đỏ. Có một nhóm nhỏ của đồ gốm sơn. Trang trí được thực hiện trong màu đen, với thiết kế hình học đơn giản hoặc phức tạp. Những xuất hiện không chỉ ở vành và trên cơ thể, mà còn bên trong tàu. Các họa tiết bao gồm các yếu tố hình học như zig-zag, các ban nhạc đồng tâm và hình tam giác, lưới mắt cáo, công trình mạng, và các loại biến thái động vật như hình người, cá và hình dạng hoa. Khuôn mặt con người, mặc dù thông thường, xuất hiện khá thực tế với mắt, mũi và miệng một cách sinh động miêu tả. Cái mũ xây dựng dường như để phản ánh các đồ trang trí được mặc bởi những người và thời gian. Som của các thiết kế hình học xuất hiện trong các mô hình tiêu cực. Thêm vào đó, có một vài mẩu trượt gốm trắng sơn cũng như một số sơn màu đỏ, và một số tròn đáy bát được chạm khắc với nhãn hiệu tại vành miệng, có thể là dấu hiệu của chủ.
Những người làng Pan Po phát triển một ngành công nghiệp xương khá phức tạp. Chung cho tất cả các văn hóa Ngưỡng Thiều còn lại, các sản phẩm là điều chủ yếu là nhỏ trong các hình thức của kim, dùi, đục máng, dao, đầu mũi tên, dao găm, lưỡi câu, cuốc, lưỡi dao, đục và những người khác. Họ cũng sử dụng dụng cụ bằng đá mà họ làm trang trí chủ yếu bằng cách đánh bóng, mặc dù sứt mẻ, mổ và khoan cũng được sử dụng. Trong số các dụng cụ là rìu, bôn, đục, búa, chày, hình đĩa, dao, đầu mũi tên, chân, dạng viên và đá thạch anh. Thạch anh đầu mũi tên được sử dụng khá nhiều bởi những vết sứt mẻ còn để lại trên di vật, những bàn mài sa thạch bằng cách mài. Mặc dù làng Pan Po không mang lại bất kỳ thực hiện vỏ, có một số mảnh vỡ vỏ mà chủ yếu là đồ trang trí. Mảnh nhỏ và vòng trang sức đôi khi đục lỗ. Tất cả những đối tượng xương, đá và vỏ đồ tạo tác phổ biến được tìm thấy trong các địa điểm tiền sử của thời kỳ đồ đá mới vào cuối lưu vực của sông Hoàng Hà.
Những người ở làng Pan Po chôn cất người chết bằng hai cách. Trẻ sơ sinh và trẻ em nhỏ được đặt trong chum gốm và chôn cất trong việc giải quyết gần nhà, trong khi một nghĩa trang phía bắc và đông bắc của làng dành cho người lớn. Họ sử dụng quan tài lớn, miệng và đáy phẳng, có đồ màu đỏ thô. Nó được bao phủ bởi một bát đã được khoan ở phía dưới, và điều này là, lần lượt, được bao phủ bởi một bát . Những chậu là tất cả đồ màu đỏ và dấu vết sắc tố đỏ đã được nhận thấy. Việc xử lý của người chết bên trong được giải quyết, và sử dụng các sắc tố đỏ trong kết nối với chôn cất nhớ lại phong tục tang lễ của thời kỳ đá cũ được thực hiện  bởi cư dân tiền sử người Homo Erectus được phát hiện ở di chỉ Chu Khẩu Điếm.
Khoảng 130 người lớn chôn cất tại nghĩa trang đã được khai quật. Họ chỉ là những hố hình chữ nhật sâu khoảng 2 mét, được sắp xếp thành hàng. Với sự ngoại lệ của tương ứng, tất cả những ngôi mộ chứa chỉ có một bộ xương thường ở vị trí mở rộng, và với năm hoặc sáu đồ gốm gần chân và bàn chân. Một trong những ngôi mộ sản lượng nhiều như 17 mảnh đồ gốm. Các đồ nội thất gốm bình thường bao gồm các lọ thô, bát tốt, và chai miệng nhỏ với đáy nhọn. Lọ đau khổ với cổ cao, và chậu tốt với ấn tượng móng tay cũng rất phổ biến. Hố chôn trong ngôi mộ 152 được lót bằng ván gỗ, và bên cạnh bốn tàu đồ gốm, một trong số đó có hạt kê, bộ xương có một chuỗi 63 đĩa hạt xương ở thắt lưng, một mặt dây chuyền ngọc bích màu xanh lá cây gần đục tai bên trái, và ba viên đá theo một trong những bát gốm.
Trong kết nối này, nó là cần thiết để đề cập đến các nhóm trung lưu của bãi chôn lấp của các ngôi mộ do Andersson năm 1923-1924 tại Pan-shan Ning-ting, Cam Túc. Các nghĩa trang cổ đại được đặt ở đỉnh bốn ngọn đồi vươn lên phía sau ngôi làng hiện đại của P'ai-tzu-p'ing trên bờ phía tây của T'ao-ho. Nền khảo cổ học thế giới sẽ luôn luôn hối tiếc rằng Andersson ngồi trong chum gốm sơn đẹp đã được đưa đến các thổ dân, không những việc phát hiện của ông đã dẫn đến cướp bóc gần như hoàn toàn các mỏ quan trọng tại Pan-shan. Tuy nhiên, ông ra ngoài trong thời gian để chứng kiến ​​việc khai quật hai ngôi mộ, một tại Tử San và một ở Pien-chia-kou. Sau này, còn nguyên vẹn và bảo quản tốt, có thể được thực hiện để đại diện cho một kiểu điển hình chôn lấp của giai đoạn điển hình của văn hóa Ngưỡng Thiều.

[b style="mso-bidi-font-weight: normal;"]Giai đoạn phát triển cuối của văn hóa Ngưỡng Thiều :[/b]
Andersson đã cống hiến một đóng góp có giá trị nhất để khảo cổ học Trung Quốc nghiên cứu xác thực lại địa tầng cũng như mối liên hệ mật thiết giữa hai giai đoạn của văn hóa Ngưỡng Thiều và văn hóa Long Sơn. Điều này có thể được thực hiện đại diện cho rằng giai đoạn cuối của văn hóa Ngưỡng Thiều tồn tại ở lưu vực của vùng cao nguyên hoàng thổ. Andersson đã từng phát biểu rằng :
"
Loại hình địa phương của giai đoạn Hsin-tien là bãi chôn cất (khu nghĩa địa), đã được đặt tên là Hsien-tien cách khoảng 300 mét về phía nam của khu vực này , ở phía nam của một khe núi , có một địa điểm khá phức tạp. Trong toàn bộ diện tích của di chỉ này, chúng tôi tìm thấy sự pha trộn về tỷ lệ bằng nhau gốm sơn của Ngưỡng Thiều và các loại hình của Hsin-tien. Sự xuất hiện của phục vụ lại với nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên chỉ ra rằng hai nhóm đương thời, và tôi nghĩ đầu tiên của sự hòa trộńi nhau có thể trong một di chỉ của hai nền văn hóa đương thời nhưng cư dân khác nhau. Cuối cùng, tôi tiến hành khai quật di chỉ này mà dường như tầng văn hóa tương đối không bị xáo trộn. Các tầng văn hóa được khai quật trong lớp của độ dày 33 cm. Trong các lớp trên hai loại đồ gốm xảy ra giống như ở bề mặt có tần số giống nhau. Trong lớp thứ hai, có một nghi ngờ là gốm Hsin-tien, tất cả các phần còn lại là thuộc Ngưỡng Thiều điển hình và trong hai lớp sâu hơn chỉ có gốm Ngưỡng Thiều được tìm thấy. Từ những sự kiện này, chúng tôi đã vượt quá nghi ngờ rằng phần thấp hơn và lớn hơn lượng di vật này ở địa điểm thuộc về giai đoạn Ngưỡng Thiều chỉ với một lớp mỏng của hiện vật ở Hsin-tien. "
Các thợ gốm văn hóa
Ngưỡng Thiều vào cuối văn hóa này vẫn trang trí một số đồ gốm của họ bằng cách vẽ tranh. Tuy nhiên, không có gì để so sánh với giai đoạn trước, bột thô và xốp và chất lượng kém hơn nhiều. Sự khác biệt giữa đồ gốm gia dụng và gốm sứ tùy táng, duy trì một cách cứng nhắc trong giai đoạn điển hình của Ngưỡng Thiều
, phần lớn bị bỏ rơi. Đồ gia dụng, chủ yếu là không sơn, hoặc là màu xám hoặc gạch màu đỏ trong màu sắc và trang trí bằng dây đánh dấu và mẫu từng khúc nhỏ hiển thị một giả của công việc giỏ. Lược nhãn hiệu được đôi khi được sử dụng. Có vẻ như các ngành công nghiệp gốm sứ Yangshao là bây giờ trong một giai đoạn thoái hóa. Ngoài ra còn có một số loại tiên tiến của bài viết như chân-li với một hoặc hai tay cầm, thanh xử lý tách và bức tượng trang trí.
Người dân không sử dụng một chiếc quan tài để chôn kẻ chết của họ. Cơ thể đã được đặt,
ông không chọn vị trí "hocker", nhưng hoàn toàn trải dài trên lưng, đầu hơi cao hơn so với bàn chân, làm cho một góc khoảng 20-27 với mức độ ngang. Sắc tố đỏ được sử dụng và các đối tượng nhà xác bao gồm một số nút đồng nhỏ và các sản phẩm khác, hạt đá bán quý màu ngọc lam và khác, trục quay vòng xoắn và hiện vật xương. Có vài đồ gốm thường được đặt ở đầu, và hình dạng của chúng và các hoa văn trang trí khá khác nhau từ những giai đoạn trước. Họ chủ yếu là hai hình thức, bình đựng di cốt miệng hẹp, khác nhau, dáng hình mảnh mai rộng trong phác thảo, với một hồ sơ góc cạnh sắc nét hoặc đường viền tròn. Các mẫu thiết kế sơn một phong cách riêng của mình và không phong phú như của giai đoạn giữa của văn hóa Ngưỡng Thiều. Bên cạnh đó một loạt các mô hình tự do vẽ các đường thẳng và cong, bao gồm cả hình tam giác, quanh co, hai móc, zig-zag các băng tần và nhìn thấy các ban nhạc, có một loạt các nhãn hiệu mà trông hơi giống như đơn giản chữ tượng hình cổ xưa của Trung Quốc. Andersson cũng mua một số đồ gốm
được trang trí với bản phác thảo miễn phí của động vật và các hình thức con người.
Những di tích văn hóa của cuối
giai đoạn văn hóa Ngưỡng Thiều cho thấy rõ ràng rằng nền văn hóa là trong tự nhiên. Việc sử dụng đồng và kiểu dáng thư pháp của một số hoa văn trang trí dường như chỉ ra rằng nó là dưới ảnh hưởng của lịch sử Trung Quốc. Loại thứ hai bắt đầu với sự ra đời của sản xuất đồng và thành lập của một ngôn ngữ được viết trong triều đại nhà Thương và Chu, đạt sử nở rộ trong nửa cuối thiên niên kỷ thứ hai trước Công nguyên . Về mặt này, ở vào cuối giai đoạn của Ngưỡng Thiều rõ ràng là lịch sử trong ngày và bắt đầu cho hiện tại có thể được đặt xung quanh 1500 trước Công nguyên. Trong khi lịch sử triều đại nhà Thương thành lập chính nó tại Bắc Hồ Nam để văn hóa Ngưỡng Thiều trung và nền văn hóa cuối Long Sơn, giai đoạn cuối của văn hóa Ngưỡng Thiều tiếp tục phát triển ở khu vực biên giới của cao nguyên hoàng thổ. Thậm chí nó vẫn còn tồn tại đến cuối thời nhà Chu.

diepkhaoco52
Member
Member

Tổng số bài gửi : 25
Join date : 03/12/2011
Age : 26
Đến từ : Cam Lâm - Khánh Hòa

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết